1.    3

     

    1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa…Nếu thật sự cần? Hãy tìm đến tận nơi! Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

    2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân..

    3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận thật to. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống trên chính đôi chân mình…

    4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của bạn, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác.

    5. Nên nhớ rằng người duy nhất có thể làm tổn thương bạn là chính bản thân bạn…Nếu có ai làm tổn thương bạn sâu sắc thì chỉ vì bạn đã cho phép người đó làm vậy mà thôi…

    6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình. Đừng để nỗi buồn phải chứa cả nỗi cô đơn…

    7. Khi yêu một ai đó thì hãy gom hết dũng cảm mà nói ra. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút.

    8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu vì rồi sau đó bạn sẽ cô đơn trong chính tình yêu ấy. Điều đó đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Những lúc đó hãy tìm một người bạn tri kỷ…

    9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và chính bản thân mình. Hãy thử mua quà tặng mẹ trong sinh nhật mình vì đó là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

    10. Khi tâm trạng không vui đừng làm gì điên rồ mà hãy chọn một giấc ngủ vì đó là thứ êm ái nhất…

    11. Đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ, có yêu mình không. Nỗi nhớ và tình yêu không thể cảm nhận bằng tai càng không thể dựa vào lời nói của bất cứ ai…Phải tin vào cảm nhận bản thân lúc đó sẽ chẳng cần một câu trả lời nào cả…

    12. Không nên quan trọng hoá vấn đề với một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới vốn lạnh lùng và ích kỉ, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất những việc còn lại, kể cả giá trị bản thân…

    13. Đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời…

    14. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì hãy nói vài lời tốt đẹp. Nếu cần chỉ trích thì nên nhớ chỉ những người quan trọng với mình mới xứng đáng với những nhận xét chân thật ấy…

    15. Dòng sông không có hình dạng, nhưng nó bị bó buộc vào trong những ranh giới của chính mình. Vậy ý nghĩ cũng là vô tận, cho đến khi nào nó tự đặt ra cho mình một nhà tù cho những tư duy của mình.

    16. Một người bạn khác phái có thể bằng mười người bạn cùng phái với mình.

    17. Suy nghĩ những điều bạn sắp nói nhưng đừng nói hết những gì bạn nghĩ.

    18. Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công…

    19. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém vô tình làm bạn tổn thương….đọc lại điều 5 

    20. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Một lời xin lỗi không chứng minh bạn đã sai. Nó thể hiện sự ứng xử thông minh của bạn.

    21. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình.

    22. Đừng vì quá đau khổ mà đổ lỗi cho hoàn cảnh khi thất bại…Phải nhớ rằng không phải chỉ cần cố gắng tới cùng là sẽ thành công…

    23. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng còn tốt hơn chán vạn lần sinh nhật mình mà mình không hề nhớ đến. Thông điệp là hãy yêu thương bản thân trước khi muốn nhận tình thương từ ai đó… 24. Đừng bao giờ cố che giấu tình cảm của mình vì nó luôn thể hiện ra bên ngoài bằng cách này hay cách khác

    25. Đôi khi có thể khóc xướt mướt khi xem cảnh đời đáng thương của người khác nhưng đối với bản thân thì hãy dành thời gian nhỏ nước mắt để làm những chuyện khác có ích hơn…

    26. Nghe nhiều thêm khôn ngoan, nói nhiều thêm hối hận, im lặng là nghệ thuật lớn lao của cuộc đàm thoại

    27. Sống bất cần một chút đôi khi là cách duy nhất để bạn nhận ra bạn phải sống vì bản thân mình

     
  2. Jan 28th, 2012     ngam
  3. reblogged: bongcucxanh


    (Source: daily-disney)

     
  4. Jan 17th, 2012    
  5. (via cupid412, leilockheart)
     
  6. Jan 8th, 2012     photo
  7. reblogged: hamachacha

    Ai đó vẫn nói rằng nhớ để mà quên

    Lại cũng có người bảo quên đi là thôi nhớ

    Làm cách nào cũng đâm thành dang dở

    Nên ta chọn cho mình cách thờ ơ.

    — Phố tiễn mùa đi - Việt Anh (via hamachacha)
     
  8. Jan 8th, 2012     tho
  9.    6

     

    reblogged: introverted-cupid

     
  10. Jan 8th, 2012     photongam
  11. Tất cả phụ nữ trên thế gian, và cả đàn ông cũng thế, đều hi vọng về một thứ tình yêu biến đổi chúng ta, nâng chúng ta lên trên cái tầm thường và cho chúng ta lòng can đảm để sống sót qua những cái chết nhỏ: nỗi đau khổ vì những giấc mơ chưa trọn, vì những thất vọng trong đời sống riêng tư cũng như trong sự nghiệp, vì những mối tình tan vỡ.
    — Lisa See - Peony in Love (via chimsebeo)
     
  12. Jan 8th, 2012     chamngon
  13. dochanhlangtu:


    Bạn …

    Khi chúng ta vấp ngã. Chúng ta cần 1 bàn tay nâng đỡ. Chúng ta nhìn quanh. Ngơ ngác. Tự hỏi, người lớn đâu??

    Khi chúng ta phạm sai lầm . Chúng ta cần 1 ánh mắt cảm thông . Chúng ta tìm đến bạn bè . Khi ấy , người lớn đâu??

    Khi chúng ta có một niềm vui, có nhiều nỗi buồn , Chúng…

     
  14. Dec 15th, 2011     notengam
  15. reblogged: monaux

    monaux:

Deep in the forest, where heavy feet sink,you mightn’t be quite as alone as you think.

    monaux:

    Deep in the forest, where heavy feet sink,
    you mightn’t be quite as alone as you think.

     
  16. Dec 11th, 2011    
  17. reblogged: cute-and-alone

    p2ptrp:

Còn ai nhớ cái trò này hem nhể?

    p2ptrp:

    Còn ai nhớ cái trò này hem nhể?

    (Source: shoulderblades)

     
  18. Dec 5th, 2011     photo
  19. reblogged: introverted-cupid

    Sự cô đơn có phải được tạo nên bởi sự cô lập về không gian, sự vô cùng của thời gian? Sẽ có những người cảm thấy như thế. Nhưng suy cho cùng, sự cô đơn của đời người có lẽ không giản đơn là khi quay nhìn xung quanh vắng tiếng cười, hay khi mở mắt thấy chỉ có mình đối diện với mình. Hay ít nhất là sự cảm nhận của chính bản thân tôi về sự cô đơn không chỉ có thế. Nó là một cảm giác đơn độc hơn thế rất nhiều lần.
    — 

    Ngay từ khi còn nhỏ tuổi, đôi khi tôi thoáng thấy sự cô đơn bay qua và chạm khẽ vào mình. Cái chạm rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến tôi rùng mình và để lại một vết dấu lạnh lẽo trong tâm hồn thơ trẻ. Cho đến sau này, khi chạm mặt với cuộc sống, với tình yêu, với những vấp ngã, sự cô đơn càng không còn là một cái chạm nhẹ nữa, mà nhiều khi là những vết khứa buốt nhói, những ngày đông u ám kéo dài. Và tôi cảm thấy những lúc tôi cô đơn không phải là những khi tôi một mình không có ai bên cạnh, mà là khi tôi ở giữa cuộc vui mà thấy lòng mình u uẩn, giữa tiếng cười mà trong lòng mưa rơi, giữa bạn bè mà tôi không cười nói, giữa yêu thương mà thấy dửng dưng. Và cảm giác tột cùng cô đơn nhất chính là khi tôi thấy tôi ở đó mà không phải ở đó, tôi ngồi bên một người mà không phải một người. Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ được với tôi. Khi tôi không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả. Cảm giác cô đơn đó sâu đến đáy của những cái rùng mình…

    Tôi thường nhìn sâu vào mắt một người nào đó tôi quan tâm để biết họ có thực sự cảm thấy hiện tại không. Bởi có những miệng cười, những câu chuyện vui mà mắt người nói lạc vào đâu đó xa xăm không chịu nổi. Những cơn mưa tuôn trong lòng nhiều khi khiến người ta không vượt qua được nỗi cô đơn của mình. Tôi hiểu, và tôi cố gắng chia sẻ với họ.

    Người ta khó mà chịu được sự cô đơn, thường lao vào đám đông để thấy mình không lẻ, thường cười nói đến tận cùng vẻ hân hoan để thấy mình không buồn tủi. Nhưng nhiều khi, ngay giữa đám đông và tiếng cười ấy người ta mới thấm sự cô đơn dâng đến tột cùng. Tôi sợ cảm giác bỗng dưng giữa cuộc vui thấy mình như trôi tuột đi vào một vùng nào đó xa lắc, giữa quen thuộc nói cười thấy mình như đi lạc, thấy lạ xa. Lúc đó, chỉ muốn mình tan biến đi. Mới biết, đâu chỉ khi một mình mới thấy mình đơn độc. Đơn độc nhất là khi thấy tâm hồn mình chẳng neo, chẳng thuộc về đâu, về ai… Nhưng… rồi thì cũng quen…

    Nhưng đi qua những lúc cô đơn, tôi đã học được cách sống thật với bản thân mình. Học cách không tự nhủ mình đây là tình yêu, đây là hạnh phúc. Bạn không thể yêu ai đó mà khi bên họ thấy cô đơn, đó là người hoặc bạn không yêu hoặc không thuộc về bạn. Tôi có những người bạn thân bên tôi hàng năm trời, nhưng ko thể nào, dù ở bên họ, tôi rất bình yên, nhưng yêu thì… ko. Đơn giản bởi vì khi bên họ, tôi vẫn thấy mình ko thể yêu họ đc, họ đơn giản chỉ là bạn thân mà thôi. Tâm hồn tôi dẫu được sẻ chia, nhưng đến tận cùng vẫn là ko thể. Biết làm sao, trái tim và tâm hồn có lý lẽ riêng của nó. Tôi là người cực đoan nên tôi vẫn hay lắng nghe trái tim mình.

    Tôi mong trong cuộc đời, những người tôi yêu thương không ai phải chịu đựng nỗi cô đơn, ít nhất là như những gì tôi đang trải nghiệm.

    Tôi mong bạn tìm thấy người tri kỷ có thể sẻ chia tâm hồn bạn.

    Bởi vì, nỗi cô đơn, nhiều khi còn hơn cả một nỗi đau…


    Thái Hòa

    (via cafecuocsong)

     
  20. Dec 5th, 2011     notengam
  21. reblogged: chau-nguyen

    chau-nguyen:

cho những ngày với cảm xúc này ..

    chau-nguyen:

    cho những ngày với cảm xúc này ..

    (Source: annstreetstudio)

     
  22. Dec 5th, 2011     gif
  23.    4

     

    reblogged: taito-oct9th

     
  24. Dec 5th, 2011     photolovevespa

  25.  
  26. Dec 5th, 2011     photo
  27. reblogged: butchigo

    chau-nguyen:

enchanting:

“Romantic Rhythm,” by Willem Haenraets

omg thiss <33333

    chau-nguyen:

    enchanting:

    “Romantic Rhythm,” by Willem Haenraets

    omg thiss <33333

     
  28. Dec 5th, 2011     photo
  29. reblogged: ilovevietnam

     
  30. Dec 5th, 2011     photo